Đọc truyện ” eo thon nhỏ nhắn” chương 9

Eo thon nhỏ nhắn – Chương 9

Tác giả: Khương chi ngư

nghỉ ngơi bên kia lớp học.

Lộc Dã and Vương Suất nháy mắt với nhau, buổi sáng riêng biệt mới nghe chính miệng Lục Trì nói là chiều tối dùng tới, sao kết quả lại biến thành là cho người khác mượn.

thành viên gia đình mượn đi ngoài đường Nhân ra thì còn nữa thể là ai đc.

Hóa ra ban đầu đã cố ý như thế, lần sau chắc cũng giúp vậy.

“Học tốt quả nhiên cũng có thủ đoạn.”

“Chậc chậc, chẳng thể động vào đc.”

nhị mọi người tụ lại 1 chỗ bảo nhỏ, đối với chuyện của Đường Nhân, nói theo cách khác tổng thể trường học hầu hết nháo nhào hết lên, bởi cô quá khoa trương, như là ngọn lửa.

nhưng học trò chuyển trường này tình thực quá bình tĩnh.

học trò hay bình tĩnh là chuyện khôn cùng tầm thường, nhưng mà lần đầu tiên Lộc Dã quan sát thấy Lục Trì nhiều khi quá tĩnh tâm, sau đây mới biết được duyên do đề cập thi công, mặc dù không tồn tại gì mặc cảm.

1 tuần trôi qua, Lục Trì cũng vẫn thủ thỉ với Lộc Dã đc mấy câu. Lục Trì liên tiếp liếc mắt qua Lộc Dã, thì anh ta ngay thức thì quên mất điều thành viên gia đình đang định đề cập, thật sự cực kỳ quỷ dị.

Lộc Dã còn nhớ rõ câu nói thời gian trước của ba anh ta.

có một chiếc chúng ta, chỉ là người nhà ấy sinh ra nghỉ ngơi trước mặt, thì người đứng đối diện bỗng có lưu lạc rẻ hơn 1 bậc.

Lộc Dã khôn cùng ao ước quay về thì thầm có ba anh ta, rằng anh ta chạm mặt cảnh huống này trước mặt một con mọt sách phổ biến.

~

lúc tối, sau khi Đường Nhân chấm dứt giờ tự học buổi tối thì mang đồng phục đi giặt tinh khiết, tiếp đến đi ra phía bên ngoài ban công, treo tại phần bắt ánh nắng vào ban ngày.

sau khi Trương Mai về buồng ký túc xá, lại kỳ quái hỏi: “Áo đồng phục của ai đây, sao mập quá vậy?”

Tô Khả Tây dựa dẫm tường, bĩu mỗi lên phía bên trên.

“A đọc rồi.” Trương Mai nháy nháy mắt.

hôm nay Trương Mai cũng chẳng chú ý rộng rãi, cơ bản Đường Nhân vẫn cực kỳ lợi hại, thời gian chưa bao lâu nhưng mà vẫn đc mọi người ta cho mượn đồng phục, Việc hai mọi người dính mang nhau cũng thiếu đi xa nữa.

bỗng sống bên trên truyền đến giọng đề cập lười biếng: “Muốn biết ngọn ngành sự vấn đề thì nộp tiền đây.”

Tô Khả Tây nhai kẹo cao su thiên nhiên, giơ chân đạp lên phía chóng trên: “Đường Nhân, cậu nhìn thấy dung nhan quên khách hàng rồi đúng không nhỉ. Có bồ là quên ngay bố mẹ, tôi ngậm đắng nuốt cay nuôi dưỡng cô, lo từ miếng ăn đến giấc ngủ, vậy mà cô đối xử mang tôi vậy đó đó hả.”

“Cút càng xa càng tốt.” Đường Nhân ném xuống 1 đống giấy nháp.

Trương Mai trèo lên giường trên: “Cậu thật sự vừa ý cái tên nghỉ ngơi lớp tự nhiên hả?”

“Chứ không lẽ là nhái, cậu xem bộ dáng hôm nay của Đường Nhân nhưng mà xem, mày mặt hớn hở, mê mẩn đưa tình, cậu chưa nhìn thấy loại cảnh đàm luận đề thi của hai người trong gia đình bọn họ vào giờ nghỉ đâu, ôi trái đất ơi, đề cập cậu nghe…..” Tô Khả Tây kéo lấy cánh tay Trương Mai, nói nhỏ sự tình bữa nay.

“Nhìn không ra luôn đó.” Trương Mai nghẹn họng trố góc nhìn.

Trương Mai không có quan hệ ân cần có Đường Nhân như Tô Khả Tây, mà tối nay Trương Mai rất có thể nhìn ra đẳng cấp đối nhân xử thế của Đường Nhân.

đối với nam sinh thì khỏi đề xuất bàn đến, tam năm qua, cô cực kỳ lạnh nhạt, không vừa mắt với bất kì ai, thế mà lần này cũng thất bại.

Xem ra chuyện của Đường Nhân and nam sinh new chuyển đến đã rất lôi cuốn đây.

~

ầm ĩ nhốn nháo không bao lâu, thì dì thống trị kí túc xá thổi còi ngơi nghỉ bên ngoài.

Trường tứ nhân Gia Thủy cũng rất coi trọng thành công, cho nên so với Việc học đều chung chút nghiêm khắc, làm việc hồ hết trường không như thời giờ tự học xong xuôi sau chín giờ tối, dưới đây dứt giờ tự học cũng sẽ mười giờ bốn mươi.

do đó chúng ta yêu cầu mau chóng trở về phòng nghỉ, tắm rửa qua loa cũng hơn mười một giờ rồi.

không lâu sau đó thì tắt đèn, ngơi nghỉ ở ngoài ban công truyền đến tiếng rần rần.

Trời không tốt, đổ mưa rồi.

Ngày đồ dùng hai vừa rời chóng, nhận ra đồng phục còn ẩm thấp, hàn ôn Đường Nhân vô cùng giận dữ.

Mưa rơi bao nhiêu ngày, thì hàn ôn Đường Nhân cũng u ám bấy nhiêu ngày.

nhưng mà phần lớn thầy giáo bộ môn lại lấy vào vài bài thi, phát xuống mấy bộ đề, làm cho cô quên đi tâm cảnh không đảm bảo.

“Haiza, hàn ôn vẫn khó chịu rồi còn bắt buộc khiến bài nữa.” Tô Khả Tây bưng mặt than thở.

Tiết này là tiết ngữ văn, thầy giáo ngữ văn vô cùng dài dòng, hai tiết ngữ văn liên tiếp, cho nên thời kì nhắc nhảm cũng kéo dài ra hơn nữa, còn hơn cả gia sư chủ nhiệm nữa, mỗi lần tới tiết là cũng mất mười mấy phút mới khởi đầu vào bài học.

Chuyện hay sẽ cho tốt nhất trong tiết ngữ văn chính là tạo cho văn, sử dụng cả hai tiết.

Tô Khả Tây thấy bộ dạng vô cùng trang nghiêm của Trương Mai, do đó cũng không có gan quấy rầy, vô tình đi phía đằng trước nhìn thoáng qua, bỗng quan sát thấy 1 ảnh siêu kì quái.

Tô Khả Tây cần dùng bút chọc chọc thành viên gia đình ngồi phía trước: “Trương Mai, cậu đang khiến gì vậy?”

Trương Mai ngồi phía trước ngay tức khắc thẳng sườn lưng, rồi tiếp đến chột dạ vỗ ngực, giấu miệng mắt trợn tròn: “Bà mẹ nó, cậu sẽ cho tớ sợ đứng tim. Tớ còn tưởng là cô chủ nhiệm vào lớp từ cửa sau.”

Đường Nhân cũng nhìn sang, chỉ quan sát thấy trong bụng Trương Mai chẳng hề là sách báo gì, nhưng là hồ hết tờ giấy be bé mầu sắc lộn xộn: “Cái gì mà đủ màu sắc hết vậy?”

“Sao năm cánh.” dung nhan mặt Trương Mai biến hồng hồng, gầy giọng giải thích: “Chính là 520 ngôi sao, đầy đủ cậu hiểu ý tớ mà đúng không?”

đề cập dứt, Trương Mai len lén đưa cho Đường Nhân.

Đường Nhân duỗi tay nhận rước, mang sách cất lại rồi cộng nhìn mang Tô Khả Tây.

bên trong bình đựng thủy tinh được nhét đầy hầu hết ngôi sao năm cánh nho nhỏ đầy mầu sắc rực rỡ, đa số ngôi sao sáng chen lấn chật ních như cất đầy tâm tình của thiếu phụ.

các bạn trong cộng phòng kí túc xá đầy đủ biết Trương Mai thầm mến lớp trưởng, nhiều lúc gia đình bạn của nhà ngủ cũng trêu chọc Trương Mai. Phổ biến Trương Mai cũng tương đối cởi mở, nhưng lúc chạm mặt được mình thầm thích, thì nửa năm cũng không dám mở miệng, nhiều lúc thành viên gia đình ở trong nhà ngủ còn làm Trương Mai tạo ra thời cơ.

Trương Mai nhỏ dại giọng nói: “Tớ sở hữu nghe kể tháng sau là sinh nhật của cậu ấy.”

Đường Nhân lên tiếng: “Cậu định hôm ấy đưa cho cậu đấy hả?”

“Ừ.” Trương Mai nghich nghich đầu ngón tay: “Các cậu suốt cả ngày khuyên tớ đi tỏ tình, bây chừ cũng cuối cấp rồi, tớ cũng muốn thử 1 lần.”

Trương mai không chịu tỏ tình là có duyên do.

Xem thêm truyện: cô giáo Thảo

Lớp trưởng tổng cộng không tồn tại cảm giác sở hữu Trương Mai, nhì bạn lại cộng lớp, sợ tới khi này lại sốt ruột, không có gan nhìn nhau, Trương Mai sợ nhất chuyện này.

nhưng vài ngày qua chứng kiến hành vi hùng hầm hố hổ của Đường Nhân, Trương Mai có muốn thử, cùng lắm thì trở thành thành viên lạ lẫm, cũng sai mong muốn rất nhiều.

kể thì nói như thế, nhưng mà tận sâu trong đáy lòng Trương Mai sẽ mong muốn chuyện này sẽ tác phẩm.

“Vậy cũng được.” Đường Nhân luân phiên xoay bút, lơ đãng nói: “Tớ nghe kể với bé dại nào đó nghỉ ngơi lớp 13 với ý tư sở hữu cậu đấy.”

Trong nháy mắt Trương Mai kinh hoảng: “Thật vậy hả?”

Giọng đề cập mang chút bự, đề xuất giáo viên ngữ văn nhìn sang bên này một cái, Trương Mai vội vã xoay người tìm hiểu sách.

Chưa đến 1 phút, Trương Mai lại len lén đưa cho Đường Nhân vài tờ giấy tí hon màu xanh lá cây nhạt, vững là bởi cảm ơn Đường Nhân sẽ nói ra tin tức này.

Đường Nhân đặt bút xuống, đột nhiên hưng phấn, nhìn chăm bẳm động tác của Trương Mai, rồi tự gấp thành ngôi sao sáng năm cánh be bé, sau đó đặt vào trong hộp bút.

đột nhiên xiêu dạt vui lòng quái lạ.

chốc lát sau, Tô Khả Tây nhịn không đc tiến lại gần: “Sao tớ lại chả biết làm việc lớp 13 có ốm nào đấy chu đáo lớp trưởng vậy?”

“A, lừa cậu ấy thôi.”

“…”

Đường Nhân tỏ vẻ lão luyện: “Nếu cậu đó sẽ ý chí sẽ cho, lại nỗ lực vậy đó, thì cũng yêu cầu để lớp trưởng biết chứ, chỉ là nói: Tớ mến cậu. Vậy đó không phải là kết thúc sao.”

“Nhưng lớp trưởng đâu có mến Trương Mai, cậu cũng biết rõ tính bí quyết của lớp trưởng nhưng.” Tô Khả Tây lo lắng: “Nếu Trương Mai bị từ chối thì chết mất.”

Đường Nhân liếc Tô Khả Tây: “Không thử sao biết đc.”

Tô Khả Tây gật đầu: “Cũng đúng. Vậy cậu có muốn thử xem có bắt đc Lục Trì hay không đấy hả?”

không tìm thấy lời giải đáp, Tô Khả Tây cười nhạo: “Tớ quan sát thấy tách biệt là cậu cứ mượn vở của Lục Trì, nhị mọi người học giỏi làm việc cạnh nhau, thì làm bằng bài tập đó là thú vui rồi.”

Đây cũng chính là lý do giúp sản phẩm của Đường Nhân ngày một hay lên, chính vậy hầu hết thầy giáo cũng mắt nhắm mắt mở mặc kệ.

khái quát số đông dựa vào công trình.

Đọc truyện đam mỹ sủng

Đường Nhân cười nhưng mà như không cười, lại mang bên dưới bàn ra 1 quyển vở bí ẩn.

Tô Khả Tây mở phệ hai mắt: “Thôi cho tôi xin, bỗng dưng giờ đó lại đem quyển vở bí ẩn này ra? Kị xa tớ ra một xíu, nhìn thấy vẫn hy vọng đau đầu rồi!”

Quyển vở kín đáo ấy đó là cơn bất chính mộng so với Tô Khả Tây.

trước kia bởi mong mỏi ngay gần cạnh Lục Vũ, cho nên Tô Khả Tây tìm mọi cách đứng vật dụng năm toàn khối, dưới bàn hầu như là những quyển vở kì lạ mà cô ta cày ngày cày đêm, quả thực thực hiện bầu trời tối đen. Bây giờ nhìn lại thấy khắp cơ thể rất nhiều khó chịu.

Đường Nhân không ngước đầu: “Không thích thì quay đầu đi chỗ khác biệt đi.”

Tô Khả Tây bừng tỉnh: “Ờ ha.”

Tô Khả Tây im lặng quay đầu, rút từ bên dưới bàn ra một quyển tiểu thuyết ngôn tình, cương quyết rửa mắt.

Đường Nhân rành mạch là cố ý!

~

Lục Trì chuyển đến trường được một tuần lễ, trừ ngày trước tiên chia sẻ, thì tất cả các bạn cũng bỏ quên rộng lớn, khám phá mang chút tự thị. Nhưng hai bài thi mới đây đc điểm cao nhất, thì các bạn cũng bắt buộc ngửng nhìn lại.

ngày ấy, người thân đứng đầu toàn khối là Đường Nhân, đứng đồ gia dụng nhì là Triệu Như Băng lớp tự nhiên, đạt được 700 điểm bên trên nhiều loại cũng là tiêu biểu lắm rồi. Thế mà bây chừ điểm số của Lục Trì sẽ được 730 rồi, càng lên cao càng khó đuổi theo, bí quyết quá xa.

Thật ra tiết này là tiết ngữ văn, nhưng mà chủ nhiệm lớp là cô giáo Ngô lại biến hóa tiết ngữ văn thành tiết chủ nhiệm, nhắc rất nhiều, không gì khác không tính chuyện mong mỏi cả lớp cố gắng, đến rút cuộc lại đặt cả lớp tự học.

trên chủ công hầu hết tiết học làm việc cấp 3 rất nhiều không tồn tại, tiết ngữ văn thỉnh thoảng cũng biến thành bị kéo ra hoặc thêm vô, trường hợp chẳng phải là tiết xác định, thì cũng là giờ tự học.

Hôm sau vào khi giờ tự học buổi tối, một bạn làm việc vừa đc truyền nước đại dương về.

“Em xin phép.” Nam sinh đứng bên cạnh cửa đề cập.

giáo viên khoát khoát tay.

Nam sinh cười hì hì đi xuống bàn cuối, ra dấu chào hỏi có mấy nam sinh ngồi sắp đó, rồi sau đó mới ngồi xuống.

Lục Trì xem qua vài lần, có công dụng là bị bệnh, cho nên dung nhan mặt nam sinh ngồi cùng bàn không cao lắm, nhưng quả đầu húi cua thoạt nhìn như phát sáng.

“Chào người dùng mới, tớ là Đường Minh.” Đường Minh cười mủm mỉm chào hỏi, “Tớ nghe nhắc cậu chuyển từ trường Đệ nhất về đây, sau này xin cậu chỉ giáo phổ thông.”

Lục Trì gật đầu: “Chào…. Chào cậu.”

Đường Minh mang chút giật mình, ko nghĩ đến mọi người ngồi cùng bàn lại đề cập thi công.

Coi thêm: truyện đam mỹ

Đường Minh chỉ nghe nói thành quả của Lục Trì rất hay, khôn cùng ít thì thầm, nhưng cũng ko mường tưởng mức này. Cộng lắm thì hồi trước Đường Minh chưa từng xúc tiếp qua kiểu gia đình vậy đó, cũng chưa biết quý khách hàng cùng bàn tuyệt xấu thế nào.

bởi vì phía trên chi tiết thầy giáo đã đứng, do đó Đường Minh không có gan nói béo tiếng, chỉ ốm giọng share bạn dạng thân, sau đó gấp rút xem lại bài vở.

Ngày bữa qua vừa new thi dứt, Đường Minh vắng mặt sinh hoạt buổi xác định chiều, sách vở của giờ tự học buổi tối đa số đc chuyển từ phòng nghỉ đến lớp học, nhờ Anh chị cùng buồng trợ giúp, cộng phổ thông giấy tờ tài liệu chồng chất, hầu như đc đặt hết lên bàn.

Nhanh như đúc, bài thi đc trả về đề nghị xem xét chỉnh sửa ngay, còn nếu không thì ít ngày sau không biết đường như thế nào mà lần.

mới sửa được 50%, Đường Minh ngay tức khắc sửng sốt, lộ diện, gãi gãi đầu, đẩy đẩy khách hàng cùng bàn: “Cái này của cậu à.”

Lục Trì mờ mịt: “Không… ko.”

“Sao không phải của cậu đc, mang tên của cậu nữa nè.” Đường Minh trả bài thi toán lại cho Lục Trì: “Không ngờ luôn ấy, cậu trông thế mà chữ viết đẹp nhất quá, nhìn chữ của tôi như là hệt như chó gặm, tớ còn không có gan nhìn chữ của tôi nữa nhưng.”

Đọc truyện: tinh thần biến

Bài thi được xuất hiện thêm, trên bài thi với viết nhị chữ “Lục Trì”.

Bút máy, cực kỳ nhẹ.

Lục Trì ngay lập tức giật mình, tay yêu cầu cầm bài thi, lưu ý nhìn mấy giây, lắp ba thi công bắp: “Có thể là…. Là không lưu ý viết….. Viết lên.”

nhị tai Lục Trì khá hơi đỏ ửng lên.

“Không sao không sao.” Đường Minh cũng chẳng chú ý, “Có thể là bởi tớ vội quá, bắt buộc ko lưu ý bị lẫn vào.”

đối với bạn mới ngồi cộng bàn, Đường Minh cực kì kính nể, mặc dầu Đường Minh ở nhà hóng, nhưng mà vẫn biết rõ cống phẩm. Theo các gì Đường Minh biết, thì lần thi này học sinh chuyển từ tốt nhất Trung đến đứng độc nhất vô nhị.

Đọc thêm thể loại truyện light novel

Nhìn toàn cảnh sẽ quan sát thấy khác rồi. Trường bốn nhân Gia Thủy lại bị một học sinh chuyển từ trường công lập đến giành rước địa điểm thứ nhất, trong tâm tự nhiên không dễ chịu.

mà hơn nữa hiện nay là cuối cấp, nếu trong tương lai biết đc cỗi nguồn của trạng nguyên của trường tư nhân Gia Thủy, thì chắc nịch ai cũng muốn chạy qua bên này.

thây kệ cuộc thi đang chấm dứt, nhưng mà vật phẩm rốt cục đã chưa có.

Lớp thiên nhiên không như lớp văn, thực hành 1 đoạn văn đều chung thể tăng điểm số lên mấy phần, đoán ko chừng lớp văn đang tìm được điểm cao giữa những phần lí giải ý hỏi cần thiết. Vậy nên mỗi một lần thi, đều có item new.

Đường Minh Nguyên tôn còn vẫn quyết tâm, con mắt thoáng xem qua ngoại trừ thì thấy người thân ngồi cộng bàn đang cần đến ngón tay trâm xoa cái brand name bên trên bài thi.

kế tiếp lại nhẹ nhàng đặt qua một bên.

“Trời đất cậu làm cái gi vậy?” Đường Minh vuốt mặt, đè tốt giọng nói: “Cậu cứ cần dùng tay trâm xoa như vậy thì bay mất tên ấy.”

gia sư coi lớp ngơi nghỉ phía bên trên bục giảng, Đường Minh ko chịu được sự yên lặng.

Mấy giây sau, Đường Minh không nhịn đc nhỏ dại giọng đề cập chuyện: “Nếu như giữ cái brand name lại, không chừng sau này đi thi đại học tớ hoàn toàn có thể khoe khoang sở hữu người nhà, mọi người đứng tuyệt nhất trường tư nhân Gia Thủy, lại là sau này sáng lạng của thị trấn H, đó là thành viên ngồi cộng bàn mang tớ!”

nói chuyện ko hết, thì đừng đề cập gì tới tự học.

Lục Trì không nhịn đc hỏi: “Người nhà họ…. Chúng ta Đường đều…. Cũng thích nói…. Thì thầm vậy sao?”

Nghe vậy, Đường Minh không hiểu: “Người nhà họ Đường? Trong lớp thiên nhiên chỉ mang mình tớ họ Đường, còn tiếp ai chúng ta Đường nữa sao, ra mắt cho tớ quen biết một chút, đề cập ko chừng năm trăm năm ngoái cộng một nhà….”

gia đình bạn ngồi cộng bàn không hướng dẫn lại.

Chúc các bạn đọc truyện eo thon nhỏ vui vẻ