Tóm lược truyện tình ái nguy hiểm

Trong lòng của mình thì anh sẽ luôn là Lục Ngang của mình, anh đó ko phải là ai khác,– lâu năm sau, trong cuộc phỏng ván với phóng viên An An đang nói Vậy nên.

Trình làng truyện tình ái bất trắc

Tác giả: Nhĩ Nguyên
Thể loại: truyện ngôn tình ngược

Trích đoạn truyện tình ái nguy hiểm

Mưa liên tục không chấm dứt, ở mẫu bản địa quỷ quái này, quanh năm suốt tháng chưa bao gồm nổi một tia nắng. An An ngẩng đầu quan sát, hai tay đút vào túi quần, cắm đầu bước vào trong ván mưa.

cơn mưa này bé nhỏ lắm, nhẹ nhàng rơi xuống đã từng hạt, lấp ướt tóc của cô ý một ít. Tóc Đen nhánh nhiều năm đến ngang vai, vài ngọn tóc gồm chút lộn xộn.

Khu này gần đây kinh doanh chất lượng không đảm bảo lắm, chống chọi với bến cảng Myanmar nội cỗ không ổn định, chẳng may ném qua biên cương mấy quả bom, nổ banh tành, Chịu thiệt thòi là người dân. Bởi lẽ câu hỏi này, đa phần con người trong huyện cũng như “ngồi bên trên đống lửa”, luôn có trung ương trạng bồn chồn, chẳng còn náo nhiệt như trước.

Lúc đi ngang qua đèn giao thông, An An thấy một vài thiếu phụ mặc váy hoa đủ sắc màu. Kể cả phần nhiều không với ô, trên đầu mỗi tổ ấm đội cái mũ mát được đan bởi tre. Lần khần đang nói gì, hi hi ha ha cười cợt vui vẻ cùng nhau. Nhìn từ đằng sau, dáng người thân thướt tha, vòng eo dong dỏng.

đứng vững đi về phía trước, hai ông nhà shop buôn bán phở vẫn ngồi với nhau tranh luận về tin tức thiết yếu chữa trong mấy ngày qua. Bắt gặp An An, chúng ta chưa hẹn nhưng cộng dừng lại, liếc góc nhìn cô một loại. An An làm tiếp đi phía trước, tầm mắt chúng ta lại tiếp tục chuyển động theo cô.

>> Xem thêm Truyện đam mỹ có thịt

Giữa khu phố chỉ một vị thế kim cương, bên cạnh trạm xe buýt. Sẽ là ảnh hưởng tạp hóa bé dại, tấm bảng chú ý chắc là cũ – bên trên đề 4 chữ mờ mờ “Tạp Hóa Mông Ca”. Trước cửa ngõ là tấm rèm màu xám blue trong suốt, An An vén rèm đặt chân vào.

Chuông gió trên cửa kêu “leng keng”.

gọi là liên quan tạp hóa tuy thế bên phía trong vỏn vẹn chỉ có 3 dãy kệ triển lẵm hàng hóa. Nhưng, trong shop này đồ vật gi cũng có chào bán, thuốc lá, rượu,.., từ cái nhỏ cũng như bật lửa, dầu kíc là mang lại dòng bự như các loại thực phẩm nhân kiệt, các loại thức ăn bổ dưỡng bảo vệ sức khoẻ,… Vật gì cần có đều có.

ko kể quầy thu ngân ở đầu cửa ngõ, chưa bao gồm ai cả.

An An chú ý lướt qua, cũng chưa đi mang lại cụm kệ hàng, chỉ đứng trước quầy hô lên: “Mông Ca!”

Một người cánh mày râu nhỏ dại nhỏ bé ốm ốm từ ẩn dưới chui ra, trong tay còn sẽ bưng chén bát mỳ chua cay: “Đến rồi hả?”

An An đồng ý.

“Đến đây, ngay hiện tại chưa gồm ai, đem mấy thứ này điều chỉnh lại đi.” – Mông Ca an bài công việc cũng như bình thường, rồi chỉ chỉ tay về ẩn dưới đầu hắn: “Sáng nay new đưa mấy áo quan hàng tới đó, lát nữa chất vấn kĩ lại đến minh bạch.”

bên tiền shop không lớn, Mông Ca không mong muốn bỏ ra thêm cụm tiền, chỉ nhận mỗi An An vào có tác dụng. Tất cả các bước ở ảnh hưởng phần nhiều cắt cử cô có tác dụng.

“Tôi biết rồi!”

An An tùy tiện giũ giũ nước còn lại bên trên đầu, đi mang đến phía sau quầy thu ngân, rút ra mấy tấm giẻ lau ở phía dưới. Bên đó, Mông Ca vùi đầu tiếp tục nạp năng lượng mỳ, buổi tối bữa qua hắn đánh bài bị thua trận gần như, tranh thủ từ bây giờ mong muốn một màn nữa hòng gỡ gạc. Ẳn xong ném đại bát ở trước quầy, chú ý An An: “Lau dứt thì rửa giúp tôi luôn.”

>> Đọc thêm truyện cao h

Nói hoàn thành, vội vội vàng tiến thưởng loại bỏ.

“À, Mông Ca!” – An An hotline hắn lại, nhắc nhở: “Tháng này đề xuất kết lương mang đến bên tôi rồi.”

Mông Ca nghe kết thúc chưa khỏi nghi hoặc: “Không buộc phải ông già cô đã đến lấy rồi sao?”

An An dừng hành động lại, đầu lờ đờ nâng lên tới.

“Ai?”

“Ông già nhà cô chứ ai.” – Mông Ca là gia đình bạn đến từ hồ Bắc, tuy ở lại Vân Nam dài, nhưng mà khẩu âm sẽ mang giọng hồ Bắc.

An An nhìn chăm bẳm Mông Ca.

Ném to gan giẻ lau xuống quầy thu ngân, cô băng qua đứng ở cửa.

“Mông Ca, chẳng phải Lúc đầu chúng ta đang nói rồi sao?” – cô bên chống chọi với chất vấn.

Mông Ca không hiểu: “Nói cái gì?”

“Lúc trước chúng tôi đã nói, tiền lương giống như không cao, dẫu vậy bên tôi có duy nhất một yêu cầu —— xung quanh chúng tôi ra, không đủ gửi ai cả. Giờ anh lại lật lọng, đưa cho người khác?”

“Người khác? Đấy không hề cha cô sao!” – Mông Ca cảm thấy khôn xiết oan uổng, hay tay khoanh lại, nhún vai bất lực: “Ông ta đến đòi tiền công, tôi có vẻ chưa gửi sao? Tổng cùng bảy trăm, chưa ít một phân, tôi đưa hết mang đến ông ta rồi.”

An An chấp nệ gửi tay: “Anh đem tiền trả lại mang lại chúng tôi.”

Mông Ca phân biệt không vui vẻ, “Tôi đã lấy mang lại ông già cô rồi!” – vì chưng lý do vậy, hắn có phần trở thành giận ác nghiệt.

An An đã chưa buông tay, bền chí nói: “Đó là tiền của tớ.”

Mông Ca sắc mặt càng bổ xung cực nhọc coi, phất tay nói: “Tôi chưa quan tâm! Cô hy vọng đòi tiền thì trở về chọn ba cô cơ mà đòi! Cô nói theo một cách khác lý lẽ tí được không?”

trận cãi vã này hơi mập, hầu hết người thân nhàn rỗi dần kéo đến xem náo nhiệt, tụm năm tụm bảy lại làm thành nửa vòng tròn.

“Mông Ca, anh do vậy là không đúng.” An An biện hộ lại, “Ông ta là ông ta, bên tôi là chúng tôi, sao anh lại đem tiền lương của tớ chuyển cho tất cả những người khác!?”

“Ai ô ô, teen girls này cũng quá ngang ngược vô lý rồi.” – có một số người nhíu mày.

có một số người còn khuyên giải: “Thôi thôi, đông đảo là bạn, còn phân cái gì cơ mà ông ta với chả tôi?”

“Chính tía cô ta!” – Mông Ca nổi giận mang lại đỏ bên, “Mọi mình cho đây phân xử giùm tôi xem!”

phần đa gia đình bạn ấy mồm năm miệng mười chỉ vào An An.

An An đứng ở cửa ngõ, lãnh đạm chú ý chằm chằm họ: “Vậy cụm mình đến chúng tôi tiền?”

phần nhiều thành viên ấy tức khắc im lặng, bầu khâu khí nhất thời bê trễ lại.

bỗng dưng, có một số người không kiên nhẫn hỏi: “Có chào bán thuốc lá nữa hay không?”

“Bán! Cung cấp chứ! Buôn bán chứ!” – Mông Ca tự gia đình bạn đi đến sau quầy, hỏi: “Cái nào?”

“Hồng Hà.”

Mông Ca cố gắng bao con sông Hồng, đưa đến quầy thu ngân: “Mười đồng.”

người trong gia đình nọ móc tiền trong túi ra gửi, Mông Ca doãi tay lấy. Tay vừa mới doãi cho nửa chừng, An An vẫn chặn đứng.

Chúc Anh chị đọc truyện vui vẻ!